nh chạy tới mắng Giả Sung liền bị bắt giữ.
Hay tin Tào Mạo đã chết, Tư Mã Chiêu giả bộ ôm thây khóc lóc thảm thiết.
Các quan vội vã lo an táng Tào Mạo theo lễ nghi nhà vua.
Lúc đó có Trần Thới mặc đồ tang phục tới lạy trước linh sàng .
Tư Mã Chiêu hỏi việc này phải xử như thế nào ?
Trần Thới nói :
- Xin chém Giả Sung cho yên lòng dân .
Tư Mã Chiêu lại hỏi :
- Sau đó còn chém ai nữa ?
Trần Thới đáp :
- Tôi không biết nữa .
Tư Mã Chiêu nói :
- Thành Tế đáng giết và tru lục ba họ .
Thành Tế kêu lên :
- Ðó là Giả Sung truyền lệnh của ngươi cho ta !
Tư Mã Chiêu vẫn truyền lệnh cho lôi Thành Tế ra cắt lưỡi và sau đó chém ở chợ.
Cả nhà Vương Kinh cũng bị bắt.
Thấy mẹ bị trói, Vương Kinh khóc rằng :
- Tại con bất hiếu mà ra .
Bà mẹ cười mà bảo :
- Chết như vậy cũng không đáng tiếc đâu .
Tư Mã Chiêu liền cho chém cả nhà Vương Kinh một lượt.
Sau đó Giả Sung nói với Tư Mã Chiêu :
- Nay nên nắm lấy sự nghiệp nhà Ngụy .
Tư Mã Chiêu cười mà rằng :
- Văn vương được hai phần thiên hạ còn phụng sự nhà Ân. Ngay Võ Ðế không chịu thọ phục nhà Hớn thì cũng như ta không chịu thọ phục nhà Ngụy .
Bọn Giả Sung biết ý Tư Mã Chiêu muốn để việc ấy cho con nên không nhắc nhở nữa.
Tư Mã Chiêu liền lập Tào Hoàng lên làm Hoàng đế.
Tào Hoàng lại cải tên là Tào Hoán, lấy niên hiệu là Cảnh Nguyên ngươn niên.
Tào Hoán phong Tư Mã Chiêu làm Thừa Tướng, tan phong tước Công, còn bá quan văn võ đều được thăng thưởng.

Khương Duy bên Thục hay tin thì mừng lắm, nói rằng :
- Tư Mã Chiêu làm chuyện phế vua, ta có cớ phạt Ngụy rồi.
Liền viết thư sang Ðông Ngô xin cử binh tiếp ứng.
Sau đó cho Liêu Hóa , Trương Dực làm tiên phuông, và Khương Duy cũng kéo đại binh theo, chia ba đạo nhắm Kỳ San. .
Ðặng Ngãi đang ở Kỳ San thì được tin binh Thục tới .
Vương Quán ghé tai Ðặng Ngãi nói :
- Cứ làm . . . như vầy... như vầy . . . thì bắt được Khương Duy .
Ðặng Ngãi nói :
- Tướng quân nên cẩn thận vì Khương Duy túc trí đa mưu lắm .
Nói rồi cấp cho Vương Quán mấy ngàn quân.
Vương Quán liền dẫn quân đi thẳng Tà Cốc, tới yết kiến Khương Duy, quì khóc dưới đất mà rằng :
- Tôi là Vương Quán, con của Vương Kinh. Cha tôi bị Tư Mã Chiêu giết nên tôi xin đầu tướng quân để báo mối phụ thù.
Khương Duy mừng rỡ mà rằng :
- Ngươi thực tình như vậy, ta xin chấp nhận. Trong quân có lương thảo là trọng vậy ngươi hãy đến Xuyên Khẩu vận lương đến Kỳ San ngay.
Vương Quán thấy thế tưởng là Khương Duy đã trúng kế của mình.
Hạ Hầu Bá vội nói với Khương Duy :
- Nó trá hàng thì sao ?
Khương Duy nói :
- Ta đã biết rồi. Tư Mã Chiêu giết Vương Kinh thì đâu còn cho con giữ trọng trách trong quân . Vả lại Vương Kinh bị giết cả ba họ nên Vương Quán nhận láo đó thôi. Ta nhân kế nó mà dùng kế ta .
Hạ Hầu Bá khen mãi.
Cách vài ngày sau, quân Thục lại bắt được người mang thư cho Vương Quán. Trong thư, Vương Quán hẹn Ðặng Ngãi ngày hai mươi tháng tám thì vận lương đến thẳng đại trại, vậy xin Ðặng Ngãi ra tiếp ứng.
Khương Duy chém người mang thư, rồi cho thủ hạ của mình thay thế đưa thư cho Vương Quán.
Ðặng Ngãi được thư, mừng lắm, trả lời y hẹn, thủ hạ của Khương Duy lại mang về cho Vương Quán.
Khương Duy liền sai quân chất cỏ khô và đồ dẫn hỏa vào mấy trăm xe lương, phủ vải xanh như xe lương thiệt. Rồi sai Hạ Hầu Bá mai phục nơi San Cốc, cho Tưởng Thơ đi ngả Tà Cốc, Liêu Hóa, Trương Dực thì đánh Kỳ San.
Ðúng ngày hẹn, quả nhiên Ðặng Ngãi dẫn binh đến nẻo Ðàm San , thấy núi non hiểm trở, lên cao nhìn quả có binh Ngụy đang áp tải mấy trăm xe lương.
Lại có quân đến báo :
- Vương tướng quân đã vận lương tới bờ cõi rồi, xin tướng quân mau tiếp ứng .
Ðặng Ngãi liền dẫn quân đi tới, xảy nghe chiêng trống vang trời, tướng Thục là Phó Kiểm dẫn quân ra chặn đường đón đánh. Lúc đó các xe lương đã phát hỏa, cháy bừng bừng, Ðặng Ngãi không biết đường nào mà thoát thân.
Lại có tiếng hô :
- Ai bắt được Ðặng Ngãi sẽ được trọng thưởng !
Ðặng Ngãi quăng bỏ cả khôi giáp, xuống ngựa mà chạy bộ, lội suối trèo non cố trốn miết.
Khương Duy không tìm ra Ðặng Ngãi cũng thâu binh về.
Vương Quán biết cơ mưu đã bại lộ cũng đốt đường sạn đạo rồi chạy vào Hớn Trung.
Binh Thục đuổi theo vây riệt, Vương Quán cùng đường phải nhảy xuống sông tự vận.
Khương Duy cả thắng, nhưng đường sạn đạo bị đốt nên cũng phải đồn quân lại, chờ dịp khác xuất binh. 

Hồi 114

Triệu Khương Duy , Hậu Chúa cả tin
Xin khẩn điền , Tướng Quân tránh họa
Ðược ít lâu, Khương Duy sửa đường sạn đạo gần xong liền viết biểu xin phạt Ngụy lần nữa.
Hậu Chúa còn phân vân thì Tiêu Châu thưa :
- Tôi xem thiên văn thay đất Tây Thục ánh sáng lu mờ, e cất quân sang bất lợi, xin Bệ Hạ không chuẩn y .
Hậu Chúa nghĩ ngợi rồi bảo :
- Thôi để Khương tướng quân đi chuyến nữa xem sao .
Thế là Khương Duy lại ra binh lần nữa.
Liêu Hóa bàn :
- Theo tôi quân sĩ còn mệt mõi, Ðặng Ngãi là kẻ địch không vừa, nên tôi không dám lạm bàn .
Khương Duy không bằng lòng nói rằng :
- Xưa Thừa Tướng sáu lần ra Kỳ San, nay ta mấy phen phạt Ngụy, tất cả chỉ vì việc nước. Thôi để ta quyết định : hãy lấy Diêu Dương trước, sau sẽ hay .
Khương Duy để Liệu Hóa giữ Hớn Trung, còn mình đem ba mươi muôn binh đi đánh Diêu Dương.
Tư Mã Vọng bàn với Ðặng Ngãi, Ngãi nói :
- Phải phân binh làm hai, một đạo đi cứu Diêu Dương. Gần Diêu Dương có thành Hầu Hà vậy ông đem binh đến Diêu Dương mai phục làm... như vậy, như vậy... còn tôi phục sẳn ở Hầu Hà .
Sau đó cho Hạ Hầu Bá đi tiên phuông .
Tới nơi thấy các cửa thành mở rộng, Hạ Hầu Bá e có kế chi.
Các tướng giục :
- Thành rõ ràng bỏ trống, bá tánh chắc chạy rồi .
Hạ Hầu Bá liền vô thành, quân sĩ lũ lượt đi theo. Vừa qua cổng thành, bỗng các cầu treo đều rút lên, tiếng quân la ó vang dậy. Vừa muốn lui thì quá muộn, Hạ Hầu Bá cùng mấy trăm quân đều bị tên bắn chết.
Tư Mã Vọng ùa ra đánh, gặp Khương Duy. Hai bên đều cùng lui lại .
Sau khi nghe Hạ Hầu Bá tử trận, Khương Duy đau xót vô cùng.
Ðêm ấy Ðặng Ngãi lén đánh trại Thục.
Khương Duy chống trả hết sức mới ra khỏi vòng vây, lui binh hai mươi dậm.
Quân Thục có vẻ bị xao động, Khương Duy nói :
- Ðược thua là sự thường, ai nói lui binh, ta sẽ chém đầu !
Trương Dực bàn :
- Chắc Kỳ San địch bỏ trống, vậy xin cho tôi đánh Kỳ San, được Kỳ San thì đánh Tràng An như trở bàn tay .
Khương Duy liền ở lại Hầu Hà lo đối địch với Ðặng Ngãi, còn Trương Dực đi đánh Kỳ San.
Hàng ngày Khương Duy cho quân chửi mắng, Ðặng Ngãi không chịu ra binh.
Ðặng Ngãi Nghĩ thầm :
- Hàng ngày nó khiêu khích, chắc sau lưng, nó lẻn đi đánh Kỳ San .
Bèn bảo Ðặng Trung ở lại cố thủ, còn mình đi cứu Kỳ San.
Ðêm ấy, quân Ngụy la ó khiêu chiến. Khương Duy không cho quân ra đánh . (Ðó là Ðặng Ngãi giả ý khiêu chiến, xong kéo rốc đi Kỳ San) .
Nhưng Khương Duy cũng đoán được mưu chước của Ðặng Ngãi bèn kêu Phó Kiểm ở lại giữ trại, còn Khương Duy lập tức mang quân đi cứu Trương Dực.

Nói về Trương Dực đang bị Ðặng Ngãi đánh, quân Thục cả thua, xảy nghe binh kéo tới la ó vang dậy, thì ra đạo quân Khương Duy, vừa kịp tới và xung trận ngay.
Duy đánh Ngãi thua, rút vào Kỳ San cố thủ.
Khương Duy cho quân vây kín.

Hậu chúa lúc này ở Thành Ðô hoang dâm vô độ, việc gì cũng nghe Hoạn quan là Huỳnh Hạo. Các quan ai cũng oán giận. Kẻ quân tử thì lánh xa , kẻ tiểu nhân thì đua nhau nịnh hót. Triều chánh đổ nát.
Lúc đó có Ðiềm Võ chẳng có công chi, chỉ khéo xu phụ Huỳnh Hạo mà được phong Hữu tướng quân.
Ðiềm Võ tâu với Hậu chúa :
- Khương Duy đánh hoài không thắng, xin cử người khác thay thế .
Hậu chúa hỏi Huỳnh Hạo :
- Ai thay thế được Khương Duy ?
Huỳnh Hạo tâu :
- Ðiềm Võ thay được .
Tức khác, Hậu chúa cho triệu Khương Duy về trào.
Khương Duy đang vây đánh đặng Ngãi thì liên tiếp có tới ba chiếu chỉ triệu về .
Về đến Hớn Trung, Khương Duy cho quân ở lại đó rồi về Thành Ðô ra mắt Hậu Chúa. Nào ngờ chờ mấy ngày liền, Hậu Chúa cũng chẳng lâm trào.
Gặp Khước Chánh, Khương Duy hỏi thăm sự việc thì Khước Chánh bảo nhỏ :
- Huỳnh Hao muốn cho Ðiềm Võ thay thế ông .
Khương Duy giận nói :
- Ta phải triệt tên hoạn quan này mới được .
Khước Chánh nói :
- Thiên tử sẽ không dung ông đâu. Vả lại ông là rường cột của nước Thục, nên khá mà giữ mình .
Bữa sau, vua và Huỳnh Hạo còn đang yến ẩm trong vườn, Khương Duy đi thẳng vào, quì khóc mà tâu :
- Tôi đang vây Ðặng Ngãi, công sắp thành thì được triệu về, chẳng hay có việc chi quan hệ lắm vậy ?
Hậu Chúa không biết nói gì, Khương Duy lại tâu :
- Huỳnh Hạo chính là bọn Thập thường Thị khi trước đó. Xin Bệ Hạ mau trừ bọn chúng thì mới mong khôi phục được Trung Nguyên.
Hậu Chúa không bằng lòng mà rằng :
- Hoạn quan thì có quyền chi mà khanh lo. Chẳng lẽ khanh không dung được một tên hoạn quan sao ?
Rồi cho Huỳnh Hạo ra lạy Khương Duy.
Huỳnh Hạo vừa khóc vừa lạy mà nói :
- Kẻ này chỉ biết ngày đêm hầu hạ Thánh Thượng , xin Tướng quân tha thứ .
Sau đó Khương Duy lui ra, kể chuyện lại với Khước Chánh.
Khước Chánh nói :
- Tôi e tướng quân sẽ mang họa chẳng lâu.
Khương Duy hỏi :
- Vậy phải làm thế nào ?
Khước Chánh nói :
- Tướng quân phải bắt chước Võ Hầu lui về làm đồn điền thì mới thoát được nạn này. Ở Lũng Tây có đặt Ðạp Trung rất phì nhiêu, Tướng quân nên xin về đó, một là đủ gạo cho quân, hai là trấn giữ ở biên giới nước Thục, như vậy là kế bảo quốc an thân đó .
Khương Duy chắp tay bái tạ.
Hôm sau, Khương Duy xin Vua được ra Ðạp Trung làm đồn điền.
Hậu Chúa chuẩn y.
Quân sĩ được theo Khương Duy về Ðạp Trung nghỉ ngơi làm ruộng , đỡ chinh chiến thì ai cũng mừng.
Khương Duy lại cho Hồ Tề giữ Hớn Thọ, Vương Hàm trấn Nhạc thành. Tưởng Thơ và Phó Kiểm giữ quan ải.
Ðặng Ngãi hay tin Khương Duy về làm đồn điền thì mừng lắm .
Viết thư dâng Tư Mã Chiêu xin nhân cơ hội mà đánh chiếm Tây Thục .
Giả Sung can :
- Nên cho người lén đâm chết được Khương Duy rồi hãy đánh.
Tuấn Mạo nói :
- Hậu Chúa đam mê tửu sắc , việc triều chính ở trong tay hoạn quan. Dù Khương Duy có tài cũng chẳng cứu nổi. Ðánh
Thục ngay là phải.
Tư Mã Chiêu cười nói :
- Ðó cũng là ý ta. Vậy nên cử ai làm tướng ?
Tuấn Mạo nói :
- Ðặng Ngãi có tài trí , nay cử thêm Chung Hội làm Phó, tất xong việc.
Tư Mã Chiêu liền vời Chung Hội